ThoiTrangABC - Tâm sự

Tin hay, mới, giật gân: thời trang, giải trí, thể thao, sức khoẻ, kinh doanh, pháp luật, công nghệ
bởi Nguyễn Thị Kim Quyên ngày 04/09/2016 tại 12:52 PM

Vợ ngoại tình, chồng lẳng lặng làm ngơ

Vợ ngoại tình, chồng lẳng lặng làm ngơ

Chúng tôi cưới nhau cũng đã gần 2 năm. Tôi năm nay hâm lăm và con gái tôi vừa tròn một tuổi. Tôi không biết tại sao mình lại nghĩ đến chuyện ngoại tình và dám làm điều đó. Nhưng tôi càng khó hiểu hơn trước việc chồng tôi biết nhưng vẫn lẳng lặng làm ngơ. Mãi đến gần đây, tôi mới biết được sự thật. Và điều đó khiến tôi ân hận rất nhiều…

(Ảnh minh họa)

(Ảnh minh họa)

Tôi vừa tốt nghiệp đại học thì bố tôi hấp hối vì bệnh tim. Trước lúc ra đi, di nguyện cuối cùng ông để lại là muốn tôi thành hôn với con trai của bạn ông. Một người bạn tri kỷ trước kia đã giúp đỡ ông rất nhiều trong công việc. Tôi lúc đó đang yêu một anh bạn cùng khóa nhưng tình yêu đó chưa đến nỗi sâu đậm. Thiết nghĩ di nguyện của bố không thể chối bỏ nên tôi nghe theo.

Buổi gặp mặt đầu tiên với chồng sắp cưới khiến tôi ngỡ ngàng. Anh ta giống như một đứa trẻ con đội lốt chàng trai hâm lăm. Nói đúng ra, anh ta là một kẻ ngốc bị chứng bệnh thần kinh bẩm sinh. Và bố tôi đang dùng tôi để trả món nợ ân tình cho gia đình anh ta. Tôi phản đối kịch liệt sau lần gặp mặt đó.

Mẹ tôi hiểu và thông cảm cho tôi. Nhưng bà khuyên tôi đừng cãi lại. Vì nếu ngày trước gia đình anh ta không giúp đỡ thì trong lúc khó khăn hoạn nạn, mẹ tôi có thể không thể sinh tôi ra được. Sự hiện diện của tôi bây giờ một phần là nhờ gia đình anh ta. Hay nói đúng hơn, có nợ thì phải trả.

Và cũng là vì trả nợ, lại là di nguyện của bố nên tôi không cần phải để tang ba năm cho bố. Tôi lập gia đình chỉ sau vài tháng kể từ ngày bố tôi qua đời.

Gia đình bên chồng có vẻ rất chào đón tôi. Điều đó là tất nhiên, vì ngoài tôi ra còn có đứa con gái nào vừa xinh lại ăn học đàng hoàng như tôi dám cưới anh ta. Lúc đó tôi nghĩ: chỉ là cưới chồng thôi mà, cưới xong là trả hết nợ. Còn sau đó tôi làm gì là chuyện của tôi.

Đêm tân hôn, tôi thủ trước một con dao phòng chuyện bị gã ngốc kia sàm sỡ. Tôi muốn đời con gái của tôi phải trao cho người tôi thật sư yêu. Đó phải là một người đàn ông thông minh, tài ba, và chân chính. Nhất định không thể là anh ta. Nhưng tôi không cần động thủ. Vì gã ngốc đó vừa đẩy cửa phòng đã nằm bệp xuống sàn mà ngủ. Chả kịp để tôi nói lời nào. Mãi về sau, anh ta cũng vẫn cứ thế. Hẳn là một gã ngốc. Và tôi chẳng còn gì phải lo sợ.

Chúng tôi được gia đình bên chồng tặng cho một căn biệt thự. Tôi như “chuột sa hủ nếp” khi vừa tốt nghiệp đại học đã cưới được chồng giàu và ở nhà sang, không cần phải lo chuyện cơm, áo, gạo, tiền. Nhưng ở nhà thì chán lắm. Nên tôi vẫn chọn đi làm để học hỏi và ứng dụng thực tiễn từ những gì đã học từ đại học.

Tại công ty, tôi gặp lại anh bạn cùng khóa mà trước kia tôi từng yêu. Và tất nhiên, anh ta cũng mến tôi. Tôi sa vào vòng tay đầy quyến rũ của anh ta. Tôi dâng cho anh ta cả đời con gái trong khi tôi đang mang tiếng là gái đã có chồng. Nói đúng hơn, tôi đã ngoại tình.

Trong căn biệt thự rộng lớn chỉ có tôi và anh chồng ngốc nghếch kia. Nhiều hôm vì thấy buồn chán nên tôi tráo trợn dẫn cả người tình về nhà ở qua đêm. Chồng tôi là một kẻ ngốc, nên tôi chẳng có gì phải sợ. Sự lẳng lặng làm ngơ như không biết gì của anh ta cũng không có gì là khó hiểu với tôi.

Tôi mang thai, rồi sinh con trong sự hâng hoang mừng vui của cả gia đình bên chồng. Gã chồng ngốc của tôi vẫn chỉ biết vỗ tay và hoang hô mừng em bé. Có lẽ anh ta mừng vì có bạn mới để chơi. Anh ta không hề biết tôi là vợ anh ta nhưng đứa bé ấy là con của kẻ khác.

Tôi cứ ngỡ là mình sẽ sống bình yên trong nhung lụa và tiếp tục hạnh phúc cùng người tình kia. Để mặc người chồng ngốc nghếch. Tuy nhiên, tôi đã lầm. Chồng tôi không hề ngốc. Tôi mới biết được gần đây. Và trong cuộc hôn nhân này, chính tôi mới là kẻ bị lợi dụng.

Khi con tôi vừa tròn một tuổi và bắt đầu biết ập ẹ tiếng “ba” cũng là lúc chồng tôi thay đổi hoàn toàn. Anh bắt đầu đến công ty của gia đình làm việc và hoàn hảo trong vai trò một người cha. Điều đó khiến tôi bất ngờ và sợ hãi. Tôi rất muốn hỏi thẳng, nhưng không dám. Tôi sợ đối diện với anh ta. Tôi lảng tránh bằng cách không về nhà. Nếu anh ta là một kẻ ngốc, tôi hoàn toàn thừa nhận sự ngốc nghếch của anh ta trước việc tôi ngoại tình. Nhưng anh ta không ngốc, tại sao lại lẳng lặng làm ngơ trước điều đó? Tôi hang mang tột độ.

Tôi nhận được điện thoaị từ chồng. Anh gọi tôi về. Anh cần một cuộc nói chuyện thẳng thắn với tôi. Tôi rất lo, rất sợ. Sợ anh sẽ đánh đuổi mẹ con tôi. Tôi còn quá trẻ. Đó là một sự ô nhục cho bản thân tôi cũng như gia đình phía tôi… Nhưng không, anh nói chuyện với tôi một cách rất chân thành…

Anh kể rằng: Anh là con một trong gia đình. Nhà anh giàu lắm.  Bố anh là cổ đông trong một tập đoàn lớn chuyên về bất động sản. Nhưng không may mẹ anh mất sớm. Bố anh sớm “đi bước nữa”. Mẹ kế của anh là một người đàn bà thủ đoạn và gian xảo. Trước khi kết hôn với bố anh, bà ta đã có con riêng. Và bà ta muốn lợi dụng bố anh để cướp tất cả gia sản của bố về cho con trai mình. Bà ta đã hãm hại anh bằng cách cho anh uống một loại thuốc khiến anh vô sinh và đần độn. Nhưng có lẽ ông trời còn thương anh nên không khiến anh trở nên đần độn. Nhưng anh vẫn giả ngốc, từ khi mười lăm tuổi đến tận bây giờ.

Cưới tôi là “sáng kiến” mà người mẹ kế đó gợi ra cho bố anh. Bà muốn anh lập gia đình sớm, sau đó chừng một, hai năm chúng tôi không có con thì sẽ lật đổ anh bằng cách phanh phui chuyện anh vừa ngốc vừa vô sinh thì không thể nắm quyền thừa kế và nối dõi tông đường. Tới lúc đó, bà sẽ tìm cách mê hoặc bố chồng tôi và đưa con trai mình thế vào vị trí của chồng tôi.

Đến đây, tôi chợt hiểu ra. Sóng lưng tôi chợt lạnh cóng. Thì ra tôi cũng chỉ là quân cờ trong chiến lược đối phó mẹ kế của chồng tôi. Đó cũng là nguyên nhân mà anh lẳng lặng làm ngơ khi tôi đưa người tình về nhà và có con với hắn.

“Vậy tôi là gì? Anh xem tôi là gì trong nước cờ của anh?” – Tôi nghẹn ngào hỏi chồng tôi. Chồng tồi chợt ôm chồm lấy tôi, anh dịu giọng: “Em là vợ anh! Hãy cùng anh giành lại tất cả những gì vốn thuộc về chúng ta!”

Tôi cũng đã có những sai lầm. Sai lầm khi không trọn đạo làm vợ. Nhưng sai lầm của tôi có đáng là gì so với việc tôi bị biến thành một con rối và tất cả những gì tôi làm đều nằm trong sự sắp đặt của chồng tôi? Anh nói anh phải giả ngốc đến tận khi con tôi tròn một tuổi là vì anh muốn tiếp tục âm thầm bảo vệ nó, cùng tôi. Và khi anh biết anh yếu tôi thật lòng, anh cần tôi, anh cần đứa con đó, thì anh trở lại là chính anh – một người đàn ông thông thái với sự tính toán đến khó lường.

Tôi nên yêu anh hay hận anh? Người chồng như thế có đáng để tôi yêu hay không? Nhưng tôi cũng có lỗi với anh. Vì đâu phải một kẻ ngốc là cho tôi được toàn quyền đối xử một cách thậm tệ.  Tôi sai, hay anh đã sai?

 

Từ khoá

chồng ngoại tình vợ

Bình luận

Câu chuyện phức tạp! Hey!

[…] Còn em, em dùng hoài niệm và nước mắt để viết lên vài dòng cho anh. Gửi anh – người tình dĩ […]

[…] yên bình và hạnh phúc. Mọi thứ bị đảo lộn sau đó bởi chuyện chồng tôi ngoại tình. Ban đầu, tôi cảm thấy mệt mỏi và suy nghĩ rất nhiều. Nhưng sau đó, tôi […]

Bình luận mới